Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

Cô giáo.

Cây số 7 Phú bài, 1960

Năm đó lớp tôi học lớp 5 thì phải (thời đệ nhất Cộng hoà, gọi tên lớp ngược, lớp 5 là lớp 1 bây giờ), cô giáo lớp tôi tên Thủy.

Cô trẻ nhất trường, hình như chỉ mới 17 tuổi, tóc dài chấm gót chân, cô người nhỏ nhắn nhà tuốt trong vùng ruộng sâu trong làng nên cô trọ ở nhà tôi. Nói chung cô khác hẳn bọn gái làng vì học hành nên thân hình thon thả, không ruộng nương nên da trắng và trên hết là cô biết điệu.

Cô ở trọ nhà tôi từ thứ hai cho đến chiều thứ sáu thì về nhà mẹ sâu trong ruộng, một đôi lần cô cho tôi về cùng, những trái sim tím ngọt lừ cuống họng vẫn còn vương đâu đó sau hơn nửa thế kỷ trong tôi, những đêm ngủ cô ôm trong lòng không mộng mị. Những lần cô gội đầu, tôi được vinh đự múc nước đưa cô, vì cô phải đứng trên chiếc ghế đẩu để gội cho tóc không chấm đất.

Vinh dự nhất thời mẫu giáo là được ôm đống vở chạy theo sau cô vào lớp, từ nhà tôi đến trường cách khoảng chừng vài chục căn nhà với con đường nho nhỏ trải đá dăm, mỗi khi cô đi ngang bị bọn trai làng chọc ghẹo cô ngoáy đít đi mắt không thèm liếc, trong ý nghĩ non nớt tôi chỉ ước ngày nào lớn lên đuổi hết bỏn đi cho cô không phiền lòng!

Gia đình tôi vào Nam vài năm sau đó, tôi cũng không nhớ nổi cô đã ra khỏi ký ức tôi từ lúc nào, chỉ còn lưu lại mãi mơ hồ hình ảnh cô, chiếc lưng eo thon trong áo dài trắng với suối tóc dài và mơ hồ vị ngọt của sim tím cả không gian.

Nhớ cô! 42.

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

Điệp vụ trong bóng tối, chiến dịch K.

Chiến dịch K của Nhật, trận tấn công thứ II vào Trân châu cảng, thất bại bị lãng quên.

Mọi người đọc lịch sử, ai cũng biết về trận tấn công Trân châu cảng (Pearl Harbor) do Hải quân Hoàng gia Nhật thực hiện, nhưng vì những báo cáo về nó được giữ bí mật đến tận 1962 nên hầu như ít ai biết về trận tấn công thứ nhì cũng nhắm cùng mục tiêu là Trân châu cảng, cũng do Hải quân Nhật thực hiện không lâu sau trận tấn công lần thứ nhất.

Trận tấn công này mang biệt danh "chiến dịch K" do Hải quân Nhật thực hiện, một chiến dịch không kích đánh bom vào căn cứ Hải quân Mỹ tại Pearl Harbor lần thứ nhì.

Mục tiêu của chiến dịch K là đánh phá chương trình cứu hộ và phục hồi hạm đội của Mỹ đã bị tấn công trước đó, trong trận đánh trước, các mục tiêu như khu kho xăng dầu bên cạnh phi trường hải quân Pearl Harbor và khu cầu cảng tân trang sửa chữa của Hải quân đã thoát không bị tấn công phá hủy. Mục tiêu chính của Chiến dịch K là ngăn chặn công tác sửa chữa, trục vớt các chiến hạm của Mỹ đang được triển khai hết công suất, nhằm phá hủy hoàn toàn hạm đội Mỹ. Đây được biết là một phi vụ thả bom đường xa nhất trong thế chiến thứ hai mà không có chiến đấu cơ bay kèm bảo vệ.

Chiến dịch K được tung ra vào ngày 04/03/1942, là đêm trăng tròn sáng nhất. Các thủy phi cơ Kawanishi H8K với biệt danh "Emily", mỗi chiếc máy bay khổng lồ này với trọng lượng cất cánh 32,500 kg (71,650 lbs) với sải cánh 38 m (124 ft). Máy bay được trang bị bốn động cơ 1,850 mã lực, tốc độ tối đa khoảng 475 km/giờ với phi hành đoàn 10 người.

Phe đồng minh đặt tên cho những chiếc thủy phi cơ này hỗn danh "con Nhím bay", chiếc phi cơ với trang bị hoả lực gồm 10 họng súng đại liên, khoảng cũng cỡ số đó súng đại bác 20 ly. Chiếc thủy phi cơ H8K này có khả năng thi hành những phi vụ dài 24 tiếng và có thể mang theo mỗi chiếc 8 trái bom loại 550 lbs mỗi trái.

Kế hoạch ban đầu của bộ chỉ huy tối cao Hải quân Nhật là sử dụng 5 chiếc thủy phi cơ H8K bay tới French Frigate Shoals -là một đảo san hô lớn nhất nằm phiá Tây Bắc của Hawaii- tại đây tàu ngầm sẽ bơm tiếp nhiên liệu cho các máy bay để có thể bay đến Pearl Harbor. Nếu trận tấn công đầu tiên thành công, sẽ tiếp tục các đợt tấn công kế tiếp cho đến khi hoàn toàn phá hủy mục tiêu.

Khi cuộc tấn công gần kề, lịch sử cũng lặp lại hơn một lần nữa, cũng giống như trong trận tấn công vào Trân châu cảng đầu tiên đã xảy ra ngày 7/12, tình báo Mỹ cũng đã thu được manh mối về một điều gì đó lớn sắp xảy ra với Hả̉i quân Nhật, nhưng thật đáng kinh ngạc, các tin tình báo một lần nữa bị bỏ qua về chiến dịch này.

Khó khăn-thất bại.
Trở ngại đầu tiên là vào ngày tiến hành chiến dịch, chỉ có 2 chiếc máy bay sẵng sàng chiến đấu, chiếc thứ 1 do Thiếu tá phi công Hisao Hashizume, chỉ huy chiến dịch và chiếc thứ 2 do Hải quân Thiếu úy Shosuke Sasao lái. Chiến dịch bắt đầu tại Wojte Atoll (Quần đảo Marshall), mỗi chiếc máy bay đã được trang bị bốn quả bom loại 250 kg. Từ Wojte, các thủy phi cơ bay 3.100 km tới French Frigate Shoals, sau khi tiếp nhiên liệu ở đây, những chiếc máy bay cất cánh trực chỉ Trân Châu Cảng cách đó 900 km. Song song trong chiến dịch cùng với các thủy phi cơ là một tàu ngầm, chiếc I-23 nhận nhiệm vụ sẽ tiến vào vùng oanh tạc trước để hướng dẫn các thủy phi cơ tấn công mục tiêu.

Trước đó, Hải quân Nhật đã giải được mật mã của quân Mỹ tại khu vực Hawaii dùng để thông báo tin tức khí tượng trong vùng, nhưng không lâu trước trận tấn công, phía Mỹ đã đổi mật mã nên Hải quân nhật hoàn toàn không biết tin về khí tượng trong vùng mục tiêu.

Mục tiêu tấn công là quân cảng, xưởng sửa chữa "Ten ten dock", cái tên của cảng được gọi theo chiều dài của cầu cảng do nó dài 1,010 ft (310 m), toàn bộ những chiến hạm cần sửa chữa đang nằm tại đây, mốc thời gian của chiến dịch dội bom được ấn định khoảng nửa đêm. Cản trở lớn nhất của chiến dịch là thời tiết bất lợi tại Trân châu cảng, từ việc thời tiết khắc nghiệt này đã dẫn đến hàng loạt những lỗi lầm sau này, cộng thêm vào thời tiết khó khăn là chiếc tàu ngầm I-23 có nhiệm vụ hướng dẫn tấn công đã không có mặt tại đây, trên đường di chuyển từ phiá Nam Oahu chiếc tàu ngầm I-23 đã bị mất tích, không liên lạc được từ ngày 14/02/1942, trên tàu gồm 26 thủy thủ mãi mãi chìm vào lòng biển không bao giờ còn nghe đến.

Khi hai chiếc máy bay mém bom bay vào không phận Pearl Harbor, nhưng do thời tiết ngày hôm đó là ngày trời mưa tầm tã, mây đen kín bầu trời. Điều này có nghĩa là khi những người lính phòng không Mỹ trên mặt đất không thể nhìn thấy những chiếc thủy phi cơ thì những chiếc máy bay này cũng không thể nhìn thấy mặt đất.

May mắn cho phía Mỹ là do thiệt hại từ trận tấn công lần trước ảnh hưởng đến nhà máy phát điện, nên đa số các cơ sở trên đảo bị mất điện, các mốc tiêu để nhận diện trong đêm đều chìm trong bóng tối, các phi công Nhật hoàn toàn chỉ đoán theo bản đồ.

Vì không có hướng dẫn của tàu ngầm I-23, các phi công Nhật phải đoán chừng từ điểm ngắm của hải đăng ở mũi Kaena để lấy tọa độ tác chiến, chỉ huy chiến dịch Hashizume tấn công từ hướng Bắc, do thời tiết mưa dữ dội nên liên lạc radio giữa các phi công quá tệ dẫn đến phi công của chiếc máy bay thứ 2, Thiếu úy Sasao bay trượt khỏi bờ biển Oahu.

Do mưa quá lớn, vào khoảng 2 giờ sáng Thiếu tá Hashizume chỉ có thể nhìn thấy mờ ảo đất liền, anh cố gắng thả 4 trái bom vào Tantalus Peak, những trái bom rớt gần trường trung học khu vực và hầu như không gây tổn thất gì cho ngôi trường. Thiếu úy Sasao cũng thả 4 trái bom vào đâu đó gần vịnh Pearl Harbor và bay trở về Wotje Atoll. Chỉ huy Thiếu tá Hashizume vì máy bay bị hư hỏng khi tiếp nhiên liệu, đã bay về căn cứ tại Jaluit Atoll.

Kết,
Chiến dịch K thất bại hoàn toàn. Chiến dịch đã bị sui xẻo ngay từ thời điểm bắt đầu, chỉ có 2 thay vì 5 chiếc máy bay sẵn sàng cho chiến dịch, thời tiết quá tệ đã bắt buộc các phi công Nhật phải đánh bom mà không hề nhìn thấy mục tiêu, các thủy phi cơ khổng lồ đã trở về với thất vọng tràn trề, chiến dịch chấm dứt từ đây.

Chiến dịch K đã thu lượm được gì:
Không nhiều, ngoài việc cho thấy máy bay chiến đấu của Nhật Bản vẫn có thể xâm nhập không phận Hawaii như chốn không người trong khi Quân đội và Hải quân Hoa Kỳ đổ lỗi cho nhau về vụ nổ về đêm bí ẩn (thời điểm này phía Mỹ vẫn không biết gì về chiến dịch K, và vụ nổ bom trong đêm 04/03/1942)

Mỹ cũng hoàn toàn không biết gì về người Nhật đã lên kế hoạch tình báo cho một cuộc tấn công khác diễn ra tiếp vào ngày 6 hoặc 7/3, nhưng do các phi hành đoàn kiệt sức và máy bay bị hư hỏng buộc phải hoãn lại đến ngày 30/05.

Trong lúc này Tokyo tuyệt vọng tìm kiếm tung tích của các hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ để tấn công, nhưng đã quá muộn, hải quân Mỹ cuối cùng đã biết đến việc hải quân Nhật có thể sử dụng đảo Frigate Shoals của Pháp làm nơi tiếp nhiên liệu và vội vã đưa tàu chiến đến khu vực nhằm canh giữ, hải quân Nhật miễn cưỡng phải hủy bỏ kế hoạch của họ.

Cùng lúc đó, hải quân Nhật không hề biết rằng các tàu sân bay của Hoa Kỳ đang bí mật tiến về phía Midway và sau đó đã nổ ra trận chiến Midway quyết định, từ kết quả trận này hải quân Mỹ đã ngăn chặn đà tấn công của Nhật Bản trong cuộc chiến hàng hải và đưa hải quân Mỹ tiến lên con đường chiến thắng trong thế chiến II.

Lãng mạn chiến tranh,
Câu chuyện có thể đã kết thúc khác đi nếu chỉ huy Chiến dịch K, Thiếu tá Hashizume đêm ấy nhìn lên thấy bầu trời trăng sáng vằng vặc và trời trong vắt những vì sao.

Thủy phi cơ H8K



42, tổng hợp.




Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Dối trá.

“Và trong cái hoang vu lặng lẽ của buổi chiều tàn, giữa ngôi làng đổ nát kia, tôi tưởng tượng rằng vẫn còn một người đàn bà không rõ mặt mũi vẫn ẩn nhẫn ngồi ôm đứa con ru cho bú. Phải chăng vẫn còn hình ảnh an ủi tuyệt đẹp và ngàn năm của ý nghĩa tồn sinh nhân loại. Đó là sự sống thách thức và cũng là tha thứ bao dung đối với cả cuộc chiến tranh dài đằng đẵng và vô ích này, với những tàn phá vô tri của con người và khí giới bom đạn”.

Trên đây là tấm hình của phóng viên Larry Burrows chụp tại VN, được dùng làm hình bìa số báo Telegraph ngày 01/05/1970.

Larry Burrows là phóng viên ảnh người Anh nổi tiếng xông xáo dũng cảm, sống chết với nghề, đã tác nghiệp ở Việt Nam từ năm 1962 để lại rất nhiều hình ảnh lịch sử về cuộc chiến này cũng bỏ mình khi mới 44 tuổi (tháng 2/1971) với chiếc máy ảnh trên tay trong chiến dịch Lam Sơn 719, khi chiếc trực thăng chở ông và đồng nghiệp bị bắn rớt.
                                                                       *****

Trích trong tryện về liệt sỹ nguyễn thị Tư, lồng trong huyền sử "Giọt sữa cuối cùng"

...''Rồi chị gượng đứng lên, giành lại đứa con từ trong tay giặc. Nước mắt tuôn trào, chị thầm gọi con… ơi. Bú nhanh lên kẻo không còn kịp nữa. Ơi con của tôi, ơi bầu sữa. Giọt sữa cuối cùng, con bú cạn nghe con".

Ngày 17/4/1972, khi chị Tư hy sinh, bé Lê Mỹ Linh khi ấy mới chỉ hơn 10 tháng tuổi đã bị địch giằng khỏi vòng tay và bầu sữa mẹ. Cô bé ngày ấy năm nay đã tròn 40 tuổi.

Khác với mọi người, cô chưa bao giờ nghe nổi trọn vẹn bài ca “Giọt sữa cuối cùng” viết về mẹ và chính mình. Bởi lần nào cũng vậy, chỉ nghe đến "vô câu phụng hoàn" là cô đã thấy nghẹn đắng nơi cổ họng.''
(https://www.lietsi.com/Noi-dung/Cau-chuyen-co-that-tu-bai-ca-Giot-sua-cuoi-cung/2463512)
                                                                        *****

Facebooker Nguyễn thị Lý đăng cùng tấm hình với bài viết khóc thương:

"TÔI ĐÃ KHÓC VÀ CÀNG CĂM PHẪN LŨ GIẶC SAU KHI XEM BỨC HÌNH NÀY - CHỊ ĐÃ BỊ GIẶC GIẾT SAU KHI CHO CON BÚ..

Người phụ nữ cho con bú trong hình là du kích Nguyễn Thị Tư, quê ở ấp Trung Hưng 1B, xã Vĩnh Hưng, Huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu, vợ 1 xã đội trưởng vừa hy sinh trong đợt chiến đấu chống càn trước đó. Lính Mỹ ngụy bắt được chị, chị bình tĩnh nói: "Đợi tao cho con tao bú rồi chúng mày muốn bắn muốn giết thì tùy". Sau đó chị bị hành quyết ở vườn sau nhà.'' Trích
(https://www.facebook.com/photo.php?fbid=357119721406745&set=a.122797798172273.1073741830.100013261592028&type=3&theater)

Kết luận, chị Tư chết 2 năm sau khi bức hình được chụp, tác giả bức hình Larry Burrows chết trước chị Tư 2 năm. Hí hí

42.

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Thương hiệu

Thương hiệu Vietnam.

Tấm ảnh chụp trên tường tại Catalonga với hàng chữ "Catalunya será vuestro Vietnam" thêm lần nữa khẳng định thương hiệu VN. Câu khẩu hiệu dịch ra có nghiã "Catalonga sẽ là một Việt nam của tụi bay" hay đơn giản là Catalonga sẽ là một VN khác ở Tây ban Nha.

Ngoại trừ sử đảng dậy cho bnvv về cuộc chiến tranh mới đây 1954/1975 là cuộc kháng chiến thần thánh chống Mỹ cứu nước. Trong con mắt của phương Tây lẫn toàn thế giới thì bỏn chỉ nhìn thấy thực tế cuộc chiến này chỉ là sự nổi dậy của một nhóm dân miền Nam chộng lại bọn VNCH, đại diện cho lực lượng này là MTGPMN với tất cả sự hỗ trợ của miền Bắc. Trước sau như một, trong suốt cuộc chiến tranh phiá Bắc Việt đã luôn luôn khẳng định không có bất cứ hành động can thiệp quân sự trong cuộc chiến này, chỉ ủng hộ nhân dân miền Nam chống lại Ngụy quyền.

Cả thế giới đã ủng hộ phong trào phản chiến, giúp đỡ về tinh thần lẫn vật chất và biết đến cuộc chiến này là nhân dân miền Nam đã nổi loạn, vùng lên làm cách mạng chống chính quyền và thành công.

Tấm ảnh này chỉ nhắc thêm lần nữa cái nhìn thiên lệch của bọn bnvv thế giới về cuộc chiến VN.

Catalonga sẽ là một Vienam của tụi bay.
42,

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Cái cuốc chim vấy máu.

Tranh giành quyền lực của hai thế lực cộng sản.


Vào buổi tối ngày 20/8/1940, một thanh niên tên Frank Jacson ghé vào một căn nhà lớn vùng ngoại ô thành phố Mexico City của Mexico, căn nhà của ‘Ông cụ’ cái tên mà mọi người dùng cho Leon Trotsky, một người Nga nổi tiếng đang ẩn náu bên trong.

Vài phút sau đó, lưỡi cuốc chim cắm sâu 5 phân vào sọ của Trotsky và trở thành cây cuốc chim nổi tiếng nhất trong vụ giết người có thể làm thay đổi lịch sử cận đại. Mấy hôm sau, chiếc cuốc chim xuất hiện tại buổi họp báo ngắn ngủi của cảnh sát Mexico và rồi sau đó biến mất trong hơn 6 thập niên.

Thế nhưng sang năm tới, chiếc cuốc chim vấy máu này sẽ được mang ra trưng bày cho công chúng tại Viện bảo tàng Gián điệp ở Washington nhân dịp bảo tàng này mở cửa tại một tòa nhà mới để có chỗ trưng bày hàng vạn di vật được tìm lại từ trong bóng tối.

Câu chuyện về chiếc cuốc chim đã bổ vào đầu Trotsky là một câu chuyện phức tạp, ly kỳ và ghê rợn liên quan đến vụ truy sát người được xem là đối thủ của Stalin. Sau buổi họp báo năm 1940, chiếc cuốc chim được cất giữ nhiều năm trong phòng tang chứng sở cảnh sát Mexico City cho đến khi nó được một viên chức cảnh sát mật tên Alfredo Salas ký nhận mang ra, ông ta cho rằng cần bảo tồn tang vật quan trọng này cho hậu thế. Salas qua đời, để lại chiếc cuốc chim cho cô con gái Ana Alicia Salas, bà này cất giấu nó trong 40 năm trước khi quyết định mang ra rao bán vào năm 2005.

Ông Esteban Volkov là người cháu nội của Trotsky sẵn sàng cho máu để thử DNA với điều kiện bà Salas sẽ hiến tặng chiếc cuốc chim này cho nhà lưu niệm Trotsky, là căn nhà cũ ở Mexico City được giữ gìn nguyên vẹn sau vụ truy sát, nhưng bà Salas không chịu: “Tôi muốn có một lợi ích tài chính nào đó. Tôi nghĩ rằng một vật có ý nghĩa lịch sử quan trọng như thế này phải có một cái giá của nó, đúng không?”
Chiếc cuốc chim tang vật. 
Nhà sưu tầm người Mỹ Keith Melton, Florida đã mua chiếc cuốc chim, ông là tác giả nhiều sách về gián điệp và là một trong những người sáng lập Viện bảo tàng Gián điệp Quốc tế ở Washington. Đối với Melton, sở hữu chiếc cuốc chim là một ám ảnh trong đời cuả ông: “Tôi đã mất 40 năm mới tìm ra nó, sau nhiều lần chạy theo đầu mối và nhiều lần thất vọng.” Ông đã hăng hái lần theo những tin đồn, kể cả tin đồn Tổng thống Mexico đã dùng cây cuốc chim để chận giấy tờ, cuối cùng mới lòi ra bà Salas.
Ông Melton không cho biết đã trả cho bà Salas bao nhiêu về cây cuốc chim. Bà Salas trả lời với báo bà không biết gì về chuyện cây cuốc chim đã được bán. Ông Volkov cháu nội Trotsky, trả lời mình chẳng quan tâm số phận nó nữa: “Tôi đã không thử DNA, tôi chẳng liên quan gì đến vụ mua bán của bà ấy, chuyện này chẳng có ý nghiã gì, có thể là súng là dao, ý nghiã của nó chỉ là một vũ khí đã được chọn để gây án, và vụ án cũng được thực hiện một cách vụng về. Có ai dám chắc đó quả thật là cái cuốc chim đã giết ông tôi?”

Nhà sưu tầm Melton nói ông đã xác nhận được chính xác chiếc cuốc chim, từ những phân tích và bằng chứng, những giấy tờ chứng tỏ nó đã được lưu truyền tới bà Salas, thân cuốc chim có dấu khắc của nhà sản xuất Werkgen Fulpmes bên Áo và có cùng kích thước với chiếc cuốc chim được ghi trong báo cáo của cảnh sát (chi tiết này hoàn toàn không công khai ra ngoài công chúng). Trên chiếc cuốc chim còn dấu tay dính máu của hung thủ đúng như dấu vết trong ảnh trưng trong trong buổi họp báo năm 1940.

Melton cũng tin là mình đã giải mã được một trong những bí ẩn của vụ án là tại sao hung thủ có một súng ngắn và một dao găm dài 3 tấc mà không dùng, lại đi xài cây cuốc chim thể thao?

Sau khi Lenin chết, hai người con cưng của cách mạng Nga 1917 – Trotsky và Stalin – giành nhau để thay chỗ Lenin, cuộc tranh giành này chỉ có thể giải quyết bằng cái chết của một trong hai.

Stalin chấp thuận phương án khử Trotsky năm 1939, gồm hai nhóm song song hoạt động. Vụ ám sát thứ nhất là tấn công từ mặt tiền căn nhà, trưởng nhóm là David Alfaro Siqueiros họa sĩ người Mexico chuyên vẽ tranh tường cổ vũ cách mạng vô sản ở Mexico, tự nguyện hợp tác với mật vụ NKVD của Stalin và xem việc thanh toán Trotsky là nghĩa vụ của người cộng sản quốc tế, thế giới đại đồng. Ngày 24/5/1940, Siqueiros và tổ sát thủ giả mặc đồng phục cảnh sát và quân đội, tấn công bằng súng và nã hơn 200 viên đạn vào nhà Trotsky, nhưng ông và bà vợ Natalia không bị gì cả.

Điều này như một phép lạ, nhưng phép lạ đã không kéo dài vì cú ám sát thứ hai đã được tiến hành từ lâu nhằm dự phòng, muốn hiểu vụ thứ nhì ta phải lui về quá khứ một chút.
Năm 1938 tại đại hội những người Trốt-kít được tổ chức ở Paris để lập ra đệ Tứ Quốc tế - Cộng Sản đệ Tứ, cô Sylvia Ageloff người New York, một người ái mộ Trotsky. Tại đây, cô Ageloff được giới thiệu với một thanh niên 25 tuổi tên Jacques Mornard, nhận mình là con của một nhà ngoại giao người Bỉ.

Tên thật anh ta là Ramón Mercader, đảng viên đảng cộng sản Tây Ban Nha, anh có bà mẹ trung thành với Stalin và bà này đã cài anh vào phe Trốtkít với mục đích là tìm cách giết Trotsky.

Cô Ageloff được thuyết phục nên qua Mexico City làm việc cho gia đình Trotsky cùng Mercader, Mercader cũng nói rằng nếu đi cùng cô thì anh ta phải dùng giấy tờ giả để khỏi phải đi nghĩa vụ quân sự, anh kiếm được giấy tờ mang tên Frank Jacson (NKVD đã làm giả hộ chiếu và ghi sai tên anh, đúng ra phải là Jackson)

Cô Ageloff không nghi ngờ gì lời giải thích này và những người cận vệ của Trotsky dần quen với cảnh thường ngày Jacson đưa Ageloff đến khu nhà Trotsky đang sống.

Ngày 20/8/1940 cũng là lần thứ 10 Jacson đưa Ageloff đến khu nhà của Trotsky, nói với đám cận vệ rằng anh có một bài báo định đăng và muốn nhờ Trotsky xem qua trước. Sau cú tấn công bằng súng tự động hồi tháng 5, các biện pháp an ninh đã được tăng cường, muốn vào phòng Trotsky phải qua một cửa thứ nhì có khóa và khóa này được điều khiển bởi người trên một tháp canh. Nếu Mercader muốn thoát thân sau khi giết Trotsky, anh ta phải làm như chẳng có chuyện gì xảy ra thì tháp canh mới mở cửa thứ nhì cho anh ra được.

“Cách duy nhất để giải quyết là phải giết thật êm thấm và đi ra như mọi người khách bình thường, trước khi người ta phát hiện xác chết,”

Trong tình huống như vậy dùng súng sẽ không ổn, còn dao cũng không gì bảo đảm sẽ làm Trotsky gục tại trận mà không gây ồn ào. Theo kinh nghiệm trước đây, NKVD gợi ý cần có một lực cực kỳ vũ bão đánh dứt điểm vào gáy để có một cái chết hoàn toàn im lặng, nhanh và gọn. Để làm được như thế, Mercader đánh cắp chiếc cuốc chim thể thao của người con trai chủ nhà anh ta đang thuê.

Thế nhưng trong thực tế, khi Trotsky ngồi đọc bài báo và bị Mercader bổ chiếc cuốc vào đầu, Trotsky hét lớn và vật lộn với hung thủ cho đến khi cận vệ chạy tới.

Người cháu nội Volkov nhớ lại: “Tôi vẫn còn nhớ khi nhìn qua cánh cửa còn mở, ông tôi nằm dưới sàn, chung quanh đầu là máu, ông thấy tôi và hét "đem thằng bé đi chỗ khác, đùng để nó thấy cảnh này", "quả là một con người đầy nhân bản, giờ phút đó mà ông vẫn còn lo lắng cho tôi.”

Trotsky chết tại bệnh viện khoảng 24 tiếng sau đó, Mercader bị mang ra xử và ở tù gần 20 năm. Trong thời gian ngồi tù, người Soviet đặc trách vụ của anh cung cấp rất đầy đủ những nhu cầu anh cần, mỗi tuần đều gửi tiền tiêu xài, thậm chí còn thu xếp tìm bạn gái, một ngôi sao điện ảnh sắp nổi của Mexico tên Roquella, sau này trở thành vợ anh, theo anh về sống tại Moscow khi ra tù.

Mercader ung thư chết năm 1978 tại Cuba, có Roquella bên cạnh. Những lời cuối của Mercader là: “Lúc nào tôi cũng nghe, tôi nghe tiếng hét, tôi biết ông ta đang chờ tôi ở phía bên kia.”
https://www.theguardian.com/world/2017/sep/13/trotsky-ice-axe-murder-mexico-city?CMP=twt_gu&wpmm=1&wpisrc=nl_daily202

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Xác của nhà độc tài.

Triển lãm "Xác nhà Độc tài" gây tiếng vang lớn tại Hong Kong

Hình nộm Fidel castro nằm thở thoi thóp cùng với xác vài lãnh tụ cộng sản tập trung tại Hong Kong - một trung tâm của tư bản trên thế giới - trong một chương trình triển lãm táo bạo tại trung tâm Art Basel.

Các bản sao của Mao Trạch Đông, Vladimir Lenin, Kim Il-Sung, Hồ Chí Minh và Fidel Castro đang được trưng bày ở trong trung tâm hội nghị của thành phố, thu hút những người đam mê nghệ thuật và chụp ảnh.

Được làm từ acrylic và silica gel, các xác được khoác lên người những bộ đồng phục đã làm nên "thương hiệu" của họ, tất cả đều nằm trong quan tài bằng kính, ngoại trừ Castro "đang hấp hối" trên giường bệnh (vì lúc hoàn thành bộ sưu tập ông ta vẫn còn sống).

Các hình nộm được tạo ra bởi nghệ sĩ Trung Quốc Shen Shaomin. Shen gọi tên triển lãm của mình là "Dead Dictators" (Nhà Độc tài đã chết). Phòng trưng bày các lãnh tụ độc tài được gọi là "Hội nghị thượng đỉnh" theo cảm hứng từ cuộc khủng hoảng tài chính thế giới năm 2008.

Thoạt đầu nó được dàn dựng cho lễ hội nghệ thuật đương đại Sydney Biennale vào năm 2010 - khi đó Castro vẫn còn sống - nhằm thể hiện ý tưởng là một cuộc gặp tưởng tượng của các nhà độc tài cũ để nhại lại nhóm G8 đã ngừng hoạt động của các quốc gia công nghiệp giàu có.

Shen nói với AFP tại triển lãm Hồng Kông: "lúc này nhiều học giả phương Tây đã trở nên nghi ngờ về chủ nghĩa tư bản, họ đang so sánh và thảo luận các lý thuyết về chủ nghĩa cộng sản, vì vậy tôi đã sáng tạo ra chủ đề 'G5'.

Shen, trong khi vừa nói vừa giỡn nhét chiếc iPhone của mình vào tay Castro: "Người dân của các quốc gia khác nhau, nền văn hoá khác nhau, kinh nghiệm khác nhau có cách giải thích vấn đề theo cách riêng của họ"

Gallerist Agnes Lin, người đại diện cho phòng triển lãm Art Basel, cho biết cô đã lo lắng liệu triển lãm này có được phép ở Hong Kong hay không, nơi Trung Quốc đang thắt chặt sự kìm kẹp của mình. Mao Trạch Đông vẫn là một nhân vật gây tranh cãi ở đại lục và sự xuất hiện của ông tại triển lãm này là rất nhạy cảm!

Mặc dù trên thực tế hình nộm của Mao và các nhà độc tài khác đã được sản xuất ở Bắc Kinh, tại cơ sở của Shen, nhưng theo cô Lin cho biết:
"(Art Basel) thực sự đã cố gắng hết sức để có được cái xác Mao trạch Đông  trưng bày ở nơi này".

"Tôi nghĩ Hong Kong vẫn còn tự do ... chúng tôi vẫn có thể tự do thể hiện tác phẩm này và tôi rất hạnh phúc về điều đó". Ông Shen cho biết ông với một nhóm 7 đến 8 nghệ nhân làm việc trong 6 tháng để tạo ra các hình nộm lãnh tụ sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng hình dạng của các nhà lãnh đạo, thậm chí từ nốt ruồi đến lông và tóc của họ.

Tiernan Breen, 18 tuổi, một sinh viên đến từ Fiji cho biết, "Những hình nộm này kích thích làm cho mọi người muốn tìm hiểu thêm về họ", "Bạn sẽ tự đặt cho mình những câu hỏi mà chắc chắn rằng bạn sẽ không hỏi nếu bạn đã không bao giờ nhìn thấy những cái xác này."

Shen không mong đợi một nhà sưu tập cá nhân nào đó sẽ mua, mà hy vọng tác phẩm của ông sẽ được một viện bảo tàng mua và lưu giữ.

Triển lãm này đã ra mắt công chúng tại Úc, Pháp và Singapore.

http://www.straitstimes.com/lifestyle/arts/dead-dictators-draw-hong-kong-art-crowds

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Điện thư.



Hà nội ngày 28 tháng 2 năm 1946.

Tổng thống Hochiminh Việt nam dân chủ cộng hòa Hà nội gởi Tổng thống Hiệp chủng quốc Hoa kỳ Washington DC.

Nhân danh chính phủ Việt nam và nhân dân tôi xin báo cho ngài rằng theo thoả thuận giữa chính phủ VN và đại diện Pháp quy định cuối cùng về rút quân ở Đông dương và sự trở lại của lực lượng Pháp tại Hà nội. Trong lúc này người Pháp và quân đội đang chuẩn bị một cuộc đảo chánh tại Hà nội và quân đội đang lấn chiếm. Do đó tôi rất nghiêm túc khẩn cầu riêng với ngài và với dân chúng Hoa kỳ xin can thiệp ngay lập tức nhằm ủng hộ cho sự độc lập của chúng tôi và giúp tuân thủ những điều khoản của thoả ước Đại tây dương và Cựu kim sơn.

Kính thư. Hochiminh,