Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Gậy ông đập lưng ông.

Israel lãnh hậu quả do chính mình tạo ra.

Bùng nổ cùng với chiến tranh Iran, aekr nói nhiều về Shahed 136 của Iran (nó còn được cấp phép sản xuất tại Nga dưới tên Geran-2 và được triển khai trong chiến tranh Nga-Ukraine), những drone cảm tử với cánh tam giác này đã được nhắm vào các địa điểm dân sự của Israel và nói chung gây thêm nhiêu phiền toái và tạo thêm gánh nặng cho hệ thống phòng không Israel phải đối phó. Rất nhiều aekr còn cười cợt khi Mỹ triển khai mẫu drone Lucas y chang của Iran, ý là Mỹ phải trả tiền bản quyền cho chủ sở hữu phát minh là Iran.

Điều trớ trêu là mẫu drone Shahed 136 thực ra có nguồn gốc từ Israel, đây là phiên bản nâng cấp của Shahed 131 trước đó mà vốn ban đầu là một loại drone do Israel thiết kế, được biết đến với tên HARPY do Israel Aerospace Industries (IAI) Công nghệ hàng không vũ trụ Israel phát triển sản xuất.

IAI Harpy là một loại drone tự hành bắn rồi quên aka fire-and-forget (thường được gọi là drone tự sát hoặc kamikaze) được xuất xưởng lần đầu vào cuối những năm 1980, nó được thiết kế đặc biệt để phát hiện và phá hủy các nguồn phát radar của đối phương như một phần của nhiệm vụ trấn áp phòng không địch bằng cách thụ động tìm kiếm và bám theo các tín hiệu phát xạ radar của hệ thống radar đối phương, đặc biệt là những radar đất đối không của địch quân dùng để định vị, theo dõi mục tiêu và tiêu diệt chúng, từ đó phá hủy hệ thống phòng thủ của kẻ thù.

Một số thuyết âm mưu cho rằng Israel đã từng bán các mẫu drone Harpy cho Iran và Iran đã reverse-engineered aka luộc lại và chế ra mẫu drone của riêng họ. Hoặc do chính Iran đã thu lượm những mẫu drone Harpy của Israel bị bắn hạ hoặc rơi trên lãnh thổ của họ và đảo ngược kỹ thuật để ra mẫu drone sau nhiều lần cải tiến để có mẫu Shahed 136/Geran-2 ngày nay.

Tóm lại, bản quyền của mẫu drone đang bay trên vùng trời Trung đông, những chiếc đang bắn vào Israel và các nước vùng vịnh từ Iran và hàng đêm bắn vào Ukraine lẫn cả Lucas của Mỹ mới trình làng phải được trả lại cho Israel.

42, Tìm hiểu.













Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

Để trả lời một câu hỏi.

Tại sao bây giờ, tại sao là Trump.

Những gì đang xảy ra ở Iran hiện nay không phải là cuộc chiến của Israel, đó cũng chẳng phải là một cuộc trả thù của người Do Thái và hơn nữa nó không phải là một cuộc xung đột ở Trung Đông "không liên quan gì đến chúng ta" trái ngược với lập luận của Tucker Carlson về âm mưu của những nhóm phục hưng Do Thái, bạn cần biết điều gì thực sự đã thúc đẩy thành cuộc chiến đang diễn ra.

Mỹ đã cắt đứt quan hệ ngoại giao với Iran dưới thời chính quyền tt Carter sau khi sinh viên Iran xông vào đại sứ quán Mỹ ở Tehran để bắt giữ 52 người Mỹ làm con tin, đó là năm 1979.

Kể từ đó, MỌI CHÍNH QUYỀN MỸ TIẾP THEO: Carter, Reagan, Bush (cha), Clinton, Bush (con), Obama, Biden và Trump, đều tuyên bố rằng một Iran sở hữu vũ khí hạt nhân là không thể chấp nhận được. Tại nhà Trắng gần đây đã ghi nhận 74 trường hợp riêng biệt Trump đưa ra lập luận đó, gọi đó là “chính sách lâu dài, lưỡng đảng của Mỹ”. Đây không phải là một lập trường mới, đây không phải là một lập trường cánh hữu, đó là điều mà mọi chính quyền của các đảng đã tin tưởng trong nửa thế kỷ qua.

Vậy tại sao lại phải đến tận bây giờ? Bởi vì Iran liên tục dịch chuyển mục tiêu, và thế giới cứ để mặc họ.

Đến tháng 5 năm 2025, IAEA (Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế) báo cáo rằng kho uranium làm giàu gần cấp độ vũ khí của Iran đã tăng khoảng 50% chỉ trong ba tháng, đưa Tehran tiến gần hơn một bước đến việc sở hữu đủ vật liệu cho mười vũ khí hạt nhân.

Đây không phải là một lời đe dọa mơ hồ mà đó là một cuộc đếm ngược.

Người đứng đầu Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ đã làm chứng rằng nếu Iran quyết định tăng tốc hướng tới vũ khí hạt nhân, họ có thể sản xuất đủ vật liệu cấp độ vũ khí cho một thiết bị đơn giản chỉ trong một tuần và nếu cần trong ba tuần nữa họ có thể sản xuất đủ cho mười vũ khí.

Ngoại trưởng Marco Rubio đã nói thẳng thừng với báo chí: “Iran có mọi thứ họ cần để chế tạo vũ khí hạt nhân”. Khi bạn đã chế tạo ra động cơ, nạp nhiên liệu và hướng chiếc xe về phía bức tường, thì việc lúc nào bạn sẽ nhấn ga hay chưa để nhằm húc đổ nó không còn quan trọng nữa.

Iran đã dành nhiều năm khẳng định chương trình của họ là dân sự, trong khi đó họ thực sự đang tiến tới khả năng chế tạo vũ khí. Theo báo cáo từ Viện Nghiên cứu Chính trị Quốc tế: Khamenei đã chấp thuận kế hoạch phát triển đầu đạn hạt nhân thu nhỏ cho tên lửa đạn đạo vào tháng 10 năm 2025.

Bây giờ chúng ta hãy nói về Trung Quốc, vì mảnh ghép này rất quan trọng.

Trung Quốc không phải là người ngoài cuộc trong câu chuyện này, Iran đóng vai trò trung tâm trong toàn bộ chiến lược thương mại đường bộ và năng lượng của Bắc Kinh. Iran nằm ở trung tâm sáng kiến ​​Vành đai và Con đường của Trung Quốc, mạng lưới cơ sở hạ tầng kết nối Đông Á với châu Âu thông qua vận tải đường bộ và các tuyến đường năng lượng vùng Vịnh Ba Tư. Nếu không có đường vào ổn định qua lãnh thổ Iran, chuỗi cung ứng của Bắc Kinh không có lựa chọn thay thế khả thi nào. Chỉ riêng năm 2025, Iran đã xuất khẩu hơn 520 triệu thùng dầu thô sang Trung Quốc (chỉ thua Ả Rập Xê Út cung cấp nhiều hơn). Trung Quốc mua hơn 80% lượng dầu của Iran. Đây không phải là sự đoàn kết về ý thức hệ, đó là sự phụ thuộc mà cả hai bên đều không muốn bị phá vỡ.

Điều này dẫn chúng ta đến eo biển Hormuz.

Ước tính khoảng 13 triệu thùng dầu mỗi ngày được vận chuyển qua eo biển Hormuz trong năm 2025, chiếm khoảng 31% tổng lượng dầu thô vận chuyển bằng đường biển trên toàn thế giới.

Khoảng 45% lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc đi qua eo biển này, Iran đã đe dọa đóng cửa eo biển và đây là những gì mà lời đe dọa đó thực sự dẫn đến việc: Trung Quốc hiện đang đàm phán trực tiếp với Iran, gây áp lực lên Tehran để cho phép các tàu chở dầu thô và khí hóa lỏng (LNG) của họ đi lại an toàn và không nhắm mục tiêu vào các tàu chở dầu hoặc các trung tâm xuất khẩu quan trọng. Khi nguồn cung năng lượng của Bắc Kinh bị đe dọa, thái độ chống Mỹ có những giới hạn thực sự.

Đây là những gì tất cả những điều này dẫn đến.

Hoa Kỳ không vô tình bước vào cuộc chiến này vì Israel đã yêu cầu, Mỹ đã hành động dựa trên một mối đe dọa từ suốt năm thập kỷ qua mà các đời tổng thống Mỹ đã thừa nhận và hầu hết đều trì hoãn.

Iran chỉ còn vài tuần -chứ không phải vài năm- nữa là có đủ vật liệu cần thiết cho vũ khí hạt nhân, họ có tên lửa đạn đạo tầm xa có khả năng vươn tới các căn cứ của Mỹ và các đồng minh trong khu vực. Iran có một chương trình phát triển vũ khí mà họ đã lừa dối thế giới trong nhiều năm.

Những ai gọi đây là cuộc chiến của Israel là tự mình đã bỏ qua 50 năm chính sách xuyên suốt của Mỹ, cùng nhiều vòng đàm phán ngoại giao thất bại và một chương trình hạt nhân đã hết đường lui.

Thế giới và nước Mỹ cần ai đó hành động và tốt hơn chúng ta nên đặt câu hỏi không phải là tại sao điều đó xảy ra bây giờ mà là tại sao lại mất quá nhiều thời gian để điều này xảy ra.

42, lược dịch.




Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

Lời hiệu triệu của hoàng tử Reza Pahlavi.

Đồng bào thân mến,

Khoảng khắc định mệnh đang ở trước mắt chúng ta.

Sự giúp đỡ mà Tổng thống Hoa Kỳ đã hứa cho người dân Iran dũng cảm giờ đây đã đến, đây là sự can thiệp nhân đạo và mục tiêu của nó là chế độ Cộng hòa Hồi giáo, bộ máy đàn áp và bộ máy tàn sát của nó - chứ không phải đất nước và quốc gia vĩ đại Iran.

Nhưng ngay cả với sự xuất hiện của việc trợ giúp này, chiến thắng cuối cùng vẫn sẽ phải được tạo ra bởi bàn tay của chúng ta, chính chúng ta người dân Iran sẽ kết thúc công việc trong trận chiến cuối cùng này, thời điểm trở lại đường phố đã đến gần.

Bây giờ khi Cộng hòa Hồi giáo đang sụp đổ, thông điệp của tôi gửi đến quân đội, cảnh sát và lực lượng an ninh của đất nước rất rõ ràng:
Các bạn đã tuyên thệ bảo vệ Iran và người dân Iran chứ không phải Cộng hòa Hồi giáo và các nhà lãnh đạo của nó. Nhiệm vụ của các bạn là bảo vệ người dân, không phải một chế độ đã bắt quê hương của chúng ta làm con tin thông qua đàn áp và tội ác, hãy tham gia cùng dân chúng và giúp mang lại một quá trình chuyển đổi ổn định và an toàn. Nếu không, các bạn sẽ chết chìm với con tàu đang chìm của Khamenei và chế độ của ông ta.

Thông điệp của tôi gửi đến Tổng thống Hoa Kỳ, Tổng thống Trump, là:
Những người con yêu quý của Iran, bất chấp sự đàn áp và tàn sát dã man của chế độ này, đã đứng vững với lòng dũng cảm trong gần hai tháng. Giờ đây tôi yêu cầu quý vị hết sức thận trọng để bảo vệ mạng sống của thường dân, đồng bào của tôi. Người dân Iran là đồng minh tự nhiên của quý vị và của thế giới tự do và họ sẽ không bao giờ quên sự ủng hộ của quý vị trong giai đoạn khó khăn nhất trong lịch sử Iran đương đại.

Và gửi đến các bạn, những đồng bào thân mến của tôi ở Iran:
Trong thời điểm nhạy cảm này, hơn bao giờ hết, chúng ta phải tập trung vào mục tiêu cuối cùng của mình: Giành lại Iran.

Tôi yêu cầu các bạn hãy ở trong nhà của mình bây giờ hầu giữ gìn sự an toàn và an ninh của bạn, hãy cảnh giác và sẵn sàng để đến thời điểm thích hợp -mà tôi sẽ thông báo chính xác cho các bạn- các bạn có thể trở lại đường phố nhằm thực hiện hành động cuối cùng.

Hãy theo dõi thông điệp của tôi qua các phương tiện truyền thông xã hội và truyền thông vệ tinh. Nếu có sự gián đoạn với internet và vệ tinh, tôi sẽ giữ liên lạc với các bạn qua sóng vô tuyến.

Chúng ta đang rất gần với chiến thắng cuối cùng, tôi muốn ở bên cạnh các bạn càng sớm càng tốt để chúng ta có thể cùng nhau giành lại và xây dựng lại Iran.

Iran muôn năm,
Reza Pahlavi

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026

Canada lấy chân ghè đá.

 Trong vụ việc Mỹ bắt giữ tổng thống và chiếm quyền phân phối dầu mỏ của Venezuela, nhiều người bình luận về thất bại của Nga và thiệt hại cùng thất bại lớn hơn nữa của China nhưng đa số đã bỏ qua một quốc gia chẳng liên hệ gì với Venezuela nhưng thực sự là nước bị thiệt hại nặng nhất trong các nước, không phải Cuba mà là Canada, hàng xóm sát nách Mỹ có biên giới trải dài từ đông sang tây phía Bắc Mỹ.

Canada với nguồn dầu nặng -tương đương như dầu nặng của Venezuela- đã thay thế nguồn cung cấp của Venezuela từ thời gian Mỹ mất nguồn cung của Venezuela (Những nhà máy lọc dầu của bờ Nam nước Mỹ được thiết kế để lọc loại dầu nặng của Venezuela trước khi những công ty khai thác dầu của Mỹ bị Venezuela quốc hữu hóa, đăc điểm của dầu do Mỹ khai thác nội địa là loại nhẹ dùng để pha với dầu nặng của Venezuela lẫn Canada)

Các công ty dầu mỏ của Mỹ hoạt động tại Venezuela bị quốc hữu hóa vào ngày 1 tháng 1 năm 1976, khi Tổng thống Venezuela lúc đó là Carlos Andrés Pérez tuyên bố quốc hữu hóa toàn bộ ngành dầu khí và chuyển nó sang mô hình sở hữu nhà nước theo Chủ ngĩa xã hội, vì lý do này Mỹ đã phải mua dầu của Canada để trám vào thiếu hụt công xuất thiết kế của các nhà máy lọc dầu Mỹ. 

Chúng ta đã đọc tin trong vài tuần qua, Mỹ đã đưa trực tiếp dầu nặng của Venezuela vào sản xuất ngay và luôn, không phải chuyển đổi máy móc gì cả, hôm qua 20/1/2026 nữ tổng thống Venezuela đã công bố phía Mỹ đã chính thức chi trả lần đầu số tiền 300 triệu Đô la tiền mua dầu cho chính quyền Venezuela.

Canada mất thế độc quyền dầu hỏa -đối với Mỹ- và chính quyền cực tả Canada cảm nhận được sự thất thế của họ nên đã vội vã đi nước cờ "lấy đá ghè chân" có một không hai là ký với China về xuất nhập khẩu EV vs dầu ăn. 


Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026

Lời ai điếu cho Cuba.

Tuần lễ Giáng Sinh vừa rồi, gia đình mình tổ chức đi cruise một tuần, ăn Giáng Sinh trên biển cũng đáng là trải nghiệm thú vị.

Mỗi ngày cruise sẽ ghé một đảo cho du khách lên dạo chơi, tắm biển và mua sắm. Suốt ngày đầu tiên rời khỏi Miami đi vào vùng biển Caribe mình ở căn phòng nằm trên mạn phải tàu nên nhìn thấy hòn đảo Cuba gần như cả ngày, chiếc tàu chạy dọc theo đảo từ hướng bắc xuôi nam, thời tiết chuyển qua mưa gió dữ dội, hòn đảo mờ trong màn mưa lúc ẩn lúc hiện chìm trong màn đêm tối đen.

Hai ngày sau thì tàu đến Jamaica, mình lên bờ dạo thử khu vực đón khách du lịch, bước vào cửa tiệm bán đồ lưu niệm -mình cần mua đôi dép để đi trong phòng, bọn cruise không có trang bị trong phòng- trời ạ, chủ tiêm và nhân viên toàn người Ấn độ! Đồ kỷ niệm trong tiệm lật lên thì toàn made in China, chán quá mình đi một vòng rồi trở về tàu sau khi mua đỡ đôi dép in chữ Jamaica để kỷ niệm.

Hôm sau tàu ghé đảo Cayman, nhìn đoàn tàu đậu gần bờ, sáu chiếc cruise đậu gần nhau với lượng khách khoảng 3,500 đến 4,500 người/tàu. Đoàn tàu taxi chở khách từ 6 chiếc cruise chạy hết công xuất để chở khách du lịch cập bến (cruise quá lớn không cập bờ được nên cần tàu nhỏ taxi) 

Mình chợt làm con toán nhỏ trong đầu 6 cruise x 3,500 khách # 21,000 khách đổ lên bờ, mỗi người khách chỉ cần tiêu 20 Dollars thì ngày hôm đó đã có 420,000$ đổ lên đảo (mình 2 người thực tế tiêu hết 80$: tiền mướn ghế/dù, bia bọt và đồ ăn nhẹ, xe bus chạy tới lui)

Cuba, như mình kể từ đầu câu chuyện đáng ra là một trong những trạm ghé đầu tiên của các chuyến du hành Caribean từ du khách Mỹ nhưng bỏn đã chọn con đường tư tách ra khỏi nguồn cung ứng của Nam mỹ để theo đuổi một ảo vọng!

Và điều làm mình càng tiếc cho Cuba, khi về đến Miami chiếc cruise mình đi vào cảng, nhìn ra chung quanh, khoảng 20 chiếc cruise như vây đậu chung quanh khu vực, và chúng đêu chuẩn bị để nhổ neo làm chuyến hải hành ngày hôm đó.

Cuba ơi, bạn có biết trong khi bạn ở đó ôm cái bụng đói thì đã bỏ lỡ bao nhiêu Dollar trôi qua hàng ngày chỉ cách chừng 50 cây số ngoài khơi kia không?

TB: Bài này mình viết trước vụ Venezuela, giờ thì hay rồi. Cuba hỡi ơi!

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2026

Vũ khí âm thanh.

Bài phỏng vấn một cận vệ trong đội bảo vệ N. Maduro còn sống sót sau cuộc đột nhập của Mỹ vào Venezuela. Bài đã được phát trên nhiều kênh chính thức.

Lời kể lại của một nhân viên an ninh Venezuela thuộc đội cận vệ của Nicolás Maduro còn sống sót hoàn toàn ớn lạnh, và nó giải thích rất nhiều về lý do tại sao giọng điệu trên khắp châu Mỹ Latinh đột ngột thay đổi. 

Cận vệ: Vào ngày đó (03/01/2026), chúng tôi không nghe thấy bất cứ điều gì bất thường, chúng tôi vẫn thực hiện nhiệm vụ bảo vệ bình thường, nhưng đột nhiên tất cả các hệ thống báo động của chúng tôi tắt mà không có bất kỳ lời giải thích nào, ngay sau đó chúng tôi thấy rất nhiều drone xuất hiện và bay ngang qua các vị trí của chúng tôi, chúng tôi không biết phải phản ứng như thế nào.
 
Phóng viên: Vậy điều gì đã xảy ra tiếp theo, cuộc tấn công diễn ra như thế nào? 

Cận vệ: Sau khi những drone đó xuất hiện, một số trực thăng đã ập đến nhưng số lượng rất ít, tôi nghĩ chỉ có chừng tám máy bay trực thăng. Từ những chiếc trực thăng đó, những người lính đổ bộ xuống nhưng với số lượng rất ít, chỉ chừng hai mươi người, những người này trang bị rất tiên tiến về công nghệ, họ trông không giống bất cứ thứ gì mà chúng tôi đã từng đối đầu trước đây. 

PV: Và sau đó trận chiến bắt đầu? 

Cận vệ: Vâng, nhưng đó đúng là một vụ thảm sát, chúng tôi khoảng trăm người nhưng không có cơ hội chống trả, họ đã tác xạ với độ chính xác và tốc độ ...mà có vẻ như mỗi người lính đang bắn tới 300 viên đạn mỗi phút, chúng tôi không thể phản ứng gì cả. 

PV: Còn vũ khí của anh đâu, nó không giúp được gì sao? 

Cận vệ: Không giúp được gì cả, bởi vì đây không chỉ là vũ khí, tại một lúc họ đã tung ra một cái gì đó, tôi không biết phải mô tả nó như thế nào... nó giống như một sóng âm rất mạnh, đột nhiên tôi cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung từ bên trong, tất cả chúng tôi bắt đầu chảy máu mũi, một số người ói ra máu, chúng tôi đều ngã xuống đất, tê liệt không thể cử động. 

PV: Còn các đồng đội của bạn đâu, họ có xoay sở để chống cự không? 

Cận vệ: Không, hoàn toàn không. Hai mươi người lính Mỹ đó không có một thương vong nào, đã giết chết hàng trăm người chúng tôi, chúng tôi không có cách nào để đối kháng với công nghệ của họ, với vũ khí của họ. Tôi thề, tôi chưa bao giờ thấy bất cứ điều gì như vậy, chúng tôi thậm chí không thể đứng dậy sau khi bị vũ khí âm thanh đó hay cái loại vũ khí gì đó tấn công. 

PV: Vậy anh có nghĩ rằng phần còn lại của khu vực nên suy nghĩ kỹ trước khi đối đầu với người Mỹ không? 

Cận vệ: Không nghi ngờ gì nữa, tôi đang gửi một lời cảnh báo đến bất kỳ ai nghĩ rằng họ có thể chiến đấu với Hoa Kỳ, tôi không biết họ có khả năng, kỹ thuật gì. Sau những gì tôi thấy, tôi không bao giờ muốn ở phía bên đối đầu nữa, họ (ngời Mỹ) không phải là những người để chúng ta giỡn mặt. 

PV: Và bây giờ Trump đã nói Mexico nằm trong danh sách, anh có nghĩ tình hình sẽ thay đổi ở châu Mỹ Latin không? 

Cận vệ: Chắc chắn rồi, mọi người đã nói về điều này, không ai muốn trải qua những gì chúng tôi đã trải qua. Bây giờ mọi người đều suy nghĩ lại, những gì đã xảy ra ở đây sẽ thay đổi rất nhiều thứ, không chỉ ở Venezuela mà trên toàn khu vực châu Mỹ Latin.

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025

Ích xà triệt sản Hu thi.

Ích xà qua mặt Hu thi:

Bọn Ích xà đã khéo léo đến độ tạo ra cho Hu thi cảm giác an toàn tuyệt đối trên mảnh đất của họ, những động thái của điệp báo Ích xà tạo ra cảm giác mục tiêu Hu thi không còn quan trọng, những dộng thái của điệp viên Ích xà đã giảm xuống như không còn cần thiết, mọi liên lạc qua hệ thống tình báo gần như im lặng, các nguồn tin tình báo và phản tình báo đều cho họ cảm giác rằng các lãnh đạo Hu thi không còn nằm trong tầm ngắm của Ích xà hoặc bị nguy hiểm.

Phía Ích xà đã rất cẩn thận giảm số lượng lẫn tần xuất của các loại drone trinh sát hoặc các cuộc theo dõi trực tiếp có thể khơi động lên cảnh giác của phía Hu thi để có thể nghi ngờ về việc bị Ích xà tấn công bất ngờ. Tất cả công việc trinh sát bằng drone dược giảm đến mức ít nhất và theo lịch trình không thay đổi nhằm làm cho phía cầm quyền Hu thi cảm giác an toàn đến độ bỏn nghĩ rằng có thể ngang nhiên hội họp mà không bị trở ngại gì.

Nhưng, không:

Ích xà tổng kết được thói quen lập đi lập lại của địch quân, Tình báo Ích xà nắm bắt được thói quen của nhóm lãnh đạo Hu thi luôn luôn họp mặt trong khi các sự kiện mang tính biểu tượng đang được phát hình trên truyền hình, đặc biệt nhất là trong các chương trình phát sóng của Malik al-Houtis (ông này là lãnh tụ của Hu thi, hay lên truyền hình nổ với dân chúng về chông Mỹ, đánh Ích xà...)

Bằng cách kết hợp và so sánh thông tin tình báo này với dữ liệu di chuyển của các thành viên chính phủ Hu thi, Ích xà có thể dự đoán chính xác thời điêm và địa điểm mà giới lãnh dạo sẽ tụ họp.

Vào thời khắc cuối cùng trước cuộc tấn công, Ích xà đã thực hiện kiểm tra lần chót, đối chiếu bằng hình ảnh vệ tinh, tín hiệu nghe lén được và báo cáo giám sát từ drone để nắm chắc rằng thủ tướng chính phủ và các bộ trưởng cấp cao đều tập trung tại một biệt thự ở khu B gần Sana với số lượng đủ để tiến hành một cuộc tấn công chính xác và đáng giá.

Sau tất cả xác nhận chính xác, Ích xà tung ra cuộc không kích phối hợp của IDF, các máy bay phản lực cất cánh từ Ích xà bay qua biển đỏ ở cao độ thấp nhất để tránh ra đa, tiếp nhiên liệu trên không để tiếp tục hành trình, suốt chuyến phi hành các máy bay Ích xà bay trong không phận trung lập hoặc đồng minh để tránh bị đối phương phát hiện, chuyến hành quân này được phía Ích xà sử dụng các loại chiến đấu tầm xa, khoảng 20 chiến đấu cơ như F-35 hoặc F-15 (?) được trang bị tên lửa không đối đất như Rampage hoặc Spice, những tên lửa này được thiết kế để tấn công thật chính xác những mục tiêu giá trị cao dược bảo vệ nghiêm ngặt. Hải quân Ích xà từ phía nam biển  đỏ cũng tham gia đảm nhiệm hỗ trợ hướng dẫn các chiến đấu cơ phía ngoài biên giới Yemen.

Cuộc tấn công được tính toán trùng khớp với thời gian phát sóng của đài truyền hình Hu thi và chương trình phát sóng của Malik al-Houtis nhằm tối đa hóa tác động bằng cách nhắm vào biệt thự nơi các quan chức cấp cap của chính phủ Hu thi đang tụ họp.

Trái hỏa tiễn đã trúng đích chính xác như kế hoạch, giết chết tại chỗ thủ tướng Hu thi, một số bộ trưởng và gây thương vong cho hàng chục quan chức cao cấp của nội các Hu thi. Còn phải chờ thời gian tới để phía Hu thi công bố thiệt hai, nhưng hầu như nội các của Hu thi đã bị loại khỏi vòng chiến.

*Các tên riêng một số được viết khác để tránh thằng rể Zùn.